thánh vương
Định nghĩa
- Danh từ:
- Vị vua sáng suốt, có đức hạnh cao cả: "thánh vương" dùng để chỉ một vị vua được coi là thánh nhân, có tài năng và đạo đức vượt trội, thường được nhân dân tôn kính và ngưỡng mộ. Từ này nhấn mạnh phẩm chất thiêng liêng và trí tuệ của người trị vì.
- Hoàng đế khai sáng, minh quân: Trong bối cảnh lịch sử, "thánh vương" thường ám chỉ các vị vua có công lớn trong việc xây dựng đất nước, ban hành luật pháp công bằng, và mang lại thịnh vượng cho dân chúng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Thánh vương Nghiêu Thuấn là hình mẫu lý tưởng của các bậc quân vương trong lịch sử. (Vua Nghiêu và vua Thuấn là những vị vua sáng suốt, được ca ngợi vì đức hạnh.)
- Dân chúng ca ngợi thánh vương vì đã đem lại hòa bình cho đất nước. (Người dân tôn vinh vị vua tài đức vì công lao giữ yên bờ cõi.)
Các cách sử dụng nâng cao
"thánh vương minh triết": một vị vua vừa có đức hạnh vừa có trí tuệ sáng suốt.
- Thánh vương minh triết luôn lắng nghe lời dân. (Vị vua sáng suốt và có đức luôn chú ý đến nguyện vọng của dân chúng.)
"thánh vương khai quốc": vị vua sáng lập triều đại, được coi là có công khai hóa.
- Đinh Tiên Hoàng là thánh vương khai quốc của nhà Đinh. (Đinh Tiên Hoàng là vị vua sáng lập, có công dựng nước.)
Biến thể và từ gần giống
Minh vương (danh từ): vua sáng suốt, thông minh — đồng nghĩa gần với "thánh vương" nhưng thiên về trí tuệ hơn là phẩm chất thánh thiện.
- Minh vương Lê Thánh Tông nổi tiếng với cải cách hành chính. (Vua Lê Thánh Tông thông minh, có công cải tổ bộ máy nhà nước.)
Thánh nhân (danh từ): người có phẩm chất cao quý, thường được tôn sùng — khái niệm rộng hơn "thánh vương", không chỉ giới hạn ở vua chúa.
- Khổng Tử được coi là thánh nhân trong văn hóa Á Đông. (Khổng Tử là bậc thánh hiền, được tôn kính.)
Từ đồng nghĩa
- Quân vương sáng suốt: vua có tài năng và đức độ.
- Hoàng đế khai sáng: vua mở mang văn hóa, giáo dục.
- Bậc minh quân: vua có trí tuệ và công bằng.
Thành ngữ liên quan
- Thánh vương trị quốc: vị vua tài đức cai trị đất nước.
- Thánh vương trị quốc phải lấy dân làm gốc. (Vị vua sáng suốt khi cai trị cần đặt lợi ích dân chúng lên hàng đầu.)